RSS 
Đất nước tôi muôn dặm yêu thương

 Tôi yêu đất nước qua muôn trùng dâu bể

Thuở mẹ Âu Cơ tiễn bước Long Quân

Mắt rưng rưng lòng thương hai phía

Người lên rừng kẻ xuống biển chia đôi

 

Thương đất nước đêm trở gió ngậm ngùi

Mẹ mỏi mòn chông đèn thức trắng

Lo bao đứa con đường xa chinh chiến

Biết bao giờ tàn khói lửa quê hương

 

Trang sử còn in đậm mùi gió sương

Rừng âm u lao xao tiếng hát

Dãy Trường Sơn oai hùng ngạo nghễ

Sừng sững điệp trùng đoàn quân bước hiên ngang

 

Đất nước tôi hơn bốn ngàn năm lòng sắt đá vững vàng

Từ buổi khai sơ dựng gầy mở cõi

Bao xương máu cha ông hóa phù sa bờ bãi

Nên dáng nên hình một dải thắm non sông

 

Đêm Trường Sơn nghe tiếng dội vỡ lòng

Sóng biển đông dập dồn cuộn thét

Ai hát khúc ca cưỡi lên đầu ngọn sóng

Mà biển mặn mòi níu lấy bờ vai.

 

Đất nước tôi thương một dải hình hài

Từ đỉnh Lũng Cú về Cà Mau đất mũi

Hồn dân tộc thấm qua từng mạch máu

Nên nghĩa vuông tròn trong chiếc bánh dâng Quốc Tổ Hùng Vương

 

Mây nối mây, sóng cuộn sóng đại dương

Điệu bài chòi ai thổi hồn da diết

Để ngọn lửa đêm đảo xa bất diệt

Mãi sáng bừng bao cột mốc trong tim

 

Tôi yêu đất nước qua trang sử vẹn nguyên

Biển thắt lòng đêm bão giông gió hú

Khua nhà giàn ầm ào mặn chát

Cơn gió nồm cũng rát thịt rát da

 

Thềm lục địa sóng lớp lớp bủa vây

Dải mây trắng bay trên đầu anh gác

Tổ Quốc tôi đó giữa trùng khơi nắng rát

Cơn gió lào cũng chát mặn khô hanh

 

Đất nước tôi nơi đảo đá lặng im

Gạc Ma nhuộm bao hồng cầu nhỏ giọt

Để tiếng khóc mặn mòi ôm lấy biển

Các anh nằm thao thức sóng còn ru.

 

Bao nhiêu năm lẫm liệt giữa mây mù

Đau đáu Hoàng Sa nghẹn ngào mắt mẹ

Những con tàu căng buồm rẽ sóng

Bám chặt biển khơi giữ lấy chủ quyền.

 

Tôi ngỡ ngàng nhớ bài học đầu tiên

Lũy tre xanh hóa rừng chông phủ lá

Ngăn bước quân thù thuở xưa giặc giã

Không chịu khuất mình bám đất quê hương

 

Đất nước tôi trên muôn dặm nẻo đường

Khúc quân hành áp vào lòng xiết lại

Bao lớp người đi giữ gìn bờ bãi

Quên thân mình đổi lấy bình yên.

 

Mắt nhòa cay thương ngày tháng triền miên

Khói đạn giăng xới tung bờ nương rẫy

Xơ xác hàng lau, ngả màu bãi sậy

Đau đến kiệt cùng như khúc ruột lìa nhau.

 

Đất nước tôi vươn mãi những con tàu

Neo giữ biển, giữ vẹn nguyên từng tấc

Có mùa phong ba hãi hùng sóng quật

Không át được tiếng ru hời giữa dâu bể khơi xa.

 

Ai thả nhịp chèo đêm biển Trường Sa

Để câu ví dặm luồn theo từng cánh sóng

Rặng san hô ưỡn mình vươn khát vọng

Đón thủy triều nơi hải đảo xa xôi

 

Đất nước tôi bản hùng ca còn mãi đời đời

Vọng Vũng Chùa Đại Tướng dừng bước nghỉ

Cờ đỏ thắm tung bay trong nắng gió

Tiếng Bác Hồ vang mãi với non sông.

 

DƯƠNG KIM NHI

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522